Ngày thứ 7 không vào facebook || CAD 1992

 Rối loạn lưỡng cực quả đúng lợi hại, hôm nay là ngày trượt mood không phanh. Dù cho có ăn mặc bảnh bao, makeup chỉn chu, lời ăn tiếng nói giao tiếp thuận lợi, công việc bận rộn, có bạn bè người xung quanh quan tâm thì tâm trạng vẫn thật không cứu vãn nổi.



Vẫn là như vậy, là cảm thấy cuộc sống không có ý nghĩa để sống. 


Dù lúc viết bài cho fanpage tôi có thể nhập vai ngay lập tức và sáng tạo ra những câu từ mạnh mẽ động lực thì khi thoát vai, tôi lại rơi vào ngõ cụt. Có thể nói đây là lần hiếm hoi tôi cảm thấy không phải bế tắc nhưng gần như mình bị nhốt trong một khoảng không vô định của thời gian lẫn không gian. Không điều gì khiến tôi thích thú hay lo lắng, không việc gì làm tôi tò mò hay muốn tiếp tục. 

Tất cả những trang sách, kinh nghiệm trị liệu, bài học đã nhận, lời khuyên xung quanh, ngay cả sự lắng nghe chân thành cũng không khiến tôi có chút cảm xúc nào. Thậm chí buổi sáng khi mở mắt ra tôi còn không hiểu vì sao mình phải sống tiếp ngày hôm nay?


Nhưng đã lỡ mở mắt rồi thì tự nhủ: 


"Cố sống hết hôm nay thôi là được rồi. Chỉ hôm nay thôi."

Tôi không tự trách mình cũng không thể tự cổ vũ mình. Những lời truyền động lực cho mọi người ở các nền tảng khác vẫn là sự chân thật của phần lí trí tôi muốn trao đi khi còn sống. Và dù rằng với tôi hiện tại cuộc sống không có chút ý nghĩa nào thì tôi vẫn muốn dành một ít thời gian vô nghĩa của mình mà tạo thêm điều gì đó hướng đến ai đó ngoài kia - biết đâu họ cần. Thuốc không trị được bệnh của tôi nhưng có khi lại trị được cho ai đó thì sao?


Tôi vẫn ở đây, cố gắng sống cho hết hôm nay. 

Tôi không thấy mình giỏi hay dở, chỉ là tôi muốn nhìn thấy ánh bình minh của mình. 


Bình minh của tôi, em đang ở nơi đâu? 

------

CAD 

05.01.2026


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN MỘT NGÀY KỶ NIỆM VỀ HAI CHỮ HÒA BÌNH || CAD 1992

KHÓA HỌC VIẾT NHƯ THỞ (Tại sao nên học viết?) - CAD 1992

KHOÁ HỌC VIẾT CAD 1992 LẦN 2