KHÓA HỌC VIẾT NHƯ THỞ I. VIẾT CÓ LỢI ÍCH GÌ? 23 giờ đêm, tôi nhận được tin nhắn từ một bạn đọc. Thông thường tôi sẽ không trả lời tin nhắn sau giờ này vì tôi có lịch ngủ vào lúc 23 giờ để sáng hôm sau dậy đúng giờ. Vậy mà mắt tôi dừng lại mấy giây, tôi chột dạ một chút khi đọc phải câu hỏi của bạn dành cho mình: “Chị à, viết có ích gì vậy chị? Tại sao chị lại chọn viết?!” Một câu hỏi đơn giản, hiển nhiên cần được hỏi lúc này khi mà tôi đang tổ chức khoá học viết lách lần 1 của mình. Bất giác tôi lúng túng, tôi lục lọi mọi kí ức của mình xem đã từng đề cập đến LỢI ÍCH CỦA VIẾT đến với các bạn chưa? Gần như ngay lập tức tôi tìm trên kênh youtube CAD Radio của mình về từ khoá “Lợi Ích Của Viết – CAD Radio” nhưng không hề có chiếc clip nào hiện ra. Tôi lại vào facebook tìm từ khoá tương tự và gắn đuôi CAD 1992 vào để mong có một bài viết của mình về chủ đề này. Kết quả bạn cũng đoán được đúng không? Tôi chưa từng nghiêm túc nói về lợi ích của việc viết đến với khán giả củ...
Nhanh thật, hôm nay là ngày thứ 3 tôi không vào online facebook. Tôi đang set chế độ tự kiểm soát mình, tạm ngưng lên đó 7 ngày. Mặt khác vẫn online zalo, mess vì một phần tính chất công việc. Nhưng có thể không vào check thông báo, không tò mò số like cmt hay là hở ra một chút muốn đăng đủ thứ tâm trạng lên trang cá nhân mình - là một sự can đảm và cần nhiều ý chí với tôi lúc này. Vào những khi không có nhiều năng lượng tôi sẽ dùng cách tự lánh mình với thế giới bên ngoài. Không gồng ép bản thân, không cho phép ai tác động hay đến gần thế giới riêng của mình cũng là một cách "tự vệ" tốt. Ngày hôm nay là ngày đầu tiên của năm 2026 và tôi thấy thật sự biết ơn vì vũ trụ đang cho tôi nhiều tín hiệu mạnh về việc đi đúng đường. Mở đầu là cuộc gặp với bạn đã theo dõi tôi lâu năm, bạn cũng họ Cao, còn nhỏ tuổi với một tâm hồn khá trưởng thành. Bạn chuẩn bị cho tôi một phần quà handmade dễ thương, một lá thư tay nắn nót viết mà đọc tới đâu tôi rơm rớm tới đó. Như một cái...
GIA ĐÌNH KHÔNG TIN TƯỞNG, PHỦ NHẬN NĂNG LỰC BẢN THÂN - PHẢI LÀM SAO?! Bài viết dựa trên hoàn cảnh có thật trong quá khứ của tác giả, mong có thể giúp độc giả cảm thấy tích cực và vượt qua nhanh chóng giai đoạn “không ai tin mình”. ------ Đã hai năm trôi qua, dấu ấn về cái hôm ôm con bắt một chiếc taxi lạ, đi một quãng đường thật xa hơn 300 cây số để về lại cái nơi mà mình từng được yêu thương chào đón - NHÀ! Phải rồi, trong trí nhớ của tôi: nhà là nơi để vể, là chốn để nương thân và chứa chan bao tình cảm từ thuở còn chưa nhận thức được mình là ai trên cõi đời này! Và cái gì đến sẽ đến, phải đến cũng phải đến, không tránh được. Tôi quay về nhà khi cuộc hôn nhân nhuốm màu máu và nước mắt, khi đi trong vui vẻ khi về trong lặng câm. Đọc đến đây, bạn đừng thương hại tôi nhé, rất biết ơn nếu bạn có suy nghĩ này nhưng giờ đây tôi đang sống rất vui vẻ yêu đời, chẳng còn tồn tại lý do gì để ai đó thương cảm cho mình nữa. Khúc này chỉ là dạo đầu, phần sau mới là phần chính của bài. Cùng k...
Nhận xét
Đăng nhận xét